Tâm thư của thần đồng Đỗ Nhật Nam gửi mẹ khi phải ở lại Mỹ mùa dịch Covid-19: ‘Em muốn về với bố mẹ’

Với thực trạng Covid-19 trở thành đại dịcḩ báo động trên toàn cầu, chắc chắn các du học sinh Việt Nam tại nước ngoài cũng đang rất phân vân giữa việc ở lại hay về nước suốt thời gian nhà trường cho sinh viên nghỉ học phòng tránh dịcḩ bệnḩ virus covid-19.

Mạng xã hội ngày gần đây đang rần rần truyền tay nhau câu chuyện cảm động giữa Thần đồng Đỗ Nhật Nam và mẹ. Được biết trước những diễn biến phức tạp của dịcḩ bệnḩ viêm phổi cấp do Covid-19 gây ra, ngôi trường mà cậu bạn theo học vừa thông báo về việc sinh viên sẽ học online và chưa biết thời gian quay lại trường, có thể ngày về nghỉ xuân cũng là ngày kết thúc năm học.

Trong bài đăng trên trang cá nhân, chị Phan Hồ Điệp – mẹ Nhật Nam cũng chia sẻ sự phân vân xem nên ở hay về của cậu bạn. Vì với Nam, học ở trường tuyệt vời quá, không muốn việc học bị gián đoạn mà cậu bạn làm được nhiều việc hơn, tránh di chuyển vào thời điểm này. Tuy vậy, Nhật Nam cũng muốn về với bố mẹ…

Nguyên văn bài chia sẻ của chị Phan Hồ Điệp trên trang cá nhân như sau:

“Hôm qua trường Nam gửi thư thông báo việc sinh viên sẽ học online và chưa biết thời gian quay lại trường, có thể ngày các con về nghỉ xuân cũng là ngày kết thúc năm học. Mình nhắn tin cho Nam hỏi:

– Em ổn không?

Nam bảo:

– Em ổn nhưng hơi buồn mẹ ạ. Học ở trường tuyệt vời quá, em không muốn việc học bị gián đoạn. Nhưng biết làm thế nào.

– Thế các học sinh quốc tế sẽ về nước chứ em?

– Cũng không rõ lắm mẹ ạ. Các bạn Trung Quốc, Hàn Quốc nhà trường đồng ý cho ở lại. Còn em thì đang phân vân xem nên ở hay về. Ở lại em làm được nhiều việc hơn, cũng tránh di chuyển vào thời điểm này. Nhưng em cũng muốn về với bố mẹ…

Một khoảng im lặng dài… Mình biết Nam đang xáo trộn nên không đưa ra lời khuyên gì. Một năm học đầy biến động với tất cả sinh viên. Phải chia tay sớm với bạn bè, với thầy cô, chắc chúng cũng hụt hẫng lắm. Nhưng không sao đâu Nam, mình có mái ấm mà. Mái ấm không chỉ là mái nhà trên đầu chúng ta.

Đó là nơi ta cảm thấy được yêu thương và nơi ta yêu thương người khác. Mái ấm có những người chờ đợi ta sau bậc cửa, người cố gắng để một ngọn đèn chờ người về khuya. Mái ấm có những người ôm lấy ta sau một ngày mệt mỏi và lách rách cằn nhằn về muôn nỗi mưu sinh. Mái ấm khiến ai tang bồng hồ thỉ vẫn chùng lòng: ɡіапɡ ʜṑ ta chỉ ɡіапɡ ʜṑ vặt/ Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà. Mái ấm là nơi từ đó, em bước ra ngoài dài rộng. Em có nhớ trò chơi mẹ với em từng chơi Thinking outside the checkbox – để em biết, không thể phân chia thế giới loài người thành các hộp: da trắng, da đen, đàn ông, đàn bà… một cách lạnh lùng.

2 Mẹ con sống rất tình cảm

Mẹ cũng nhớ bài thơ em làm về “giọng mẹ” trên chuyến tàu đіệɴ cuối năm.

“Trên chuyến tàu đіệɴ chiều nay

Em bỗng nghe tiếng gọi: Nam ơi!

Giọng ai như giọng mẹ

Em vụt quay lại tìm

Những khuôn mặt người băng qua em

Tuyết trắng băng qua em

Những hàng cây khô mùa đông băng qua em

Nhưng không thấy mẹ…

Cảm giác hụt hẫng chơi vơi

Giá mà có giọng mẹ cho em “bám vào”, cho em đỡ lạnh

Mẹ ở đâu giữa ngàn người màu da khác nhau, quốc tịch khác nhau, tiếng nói khác nhau

Mẹ giấu lời gọi “Nam ơi” ở chỗ nào mà em tìm không thấy

Hay mẹ giấu trong cánh chim cô đơn bay ngang bầu trời NewYork

Hay mẹ giấu trên thửa đồng hoang tuyết giá phủ dày

Hay mẹ giấu trong ngọn gió lang thang của mùa đông xứ tuyết

Hay mẹ giấu trong ánh mặt trời, trong ánh trăng đêm

“Nam ơi” em nhắc lại giọng mẹ

Và em tìm ra rồi, nó ở ngay đây

Trong trái ᴛім em, trong lòng bàn tay em, trong lồng ɴɡực em ấm áp

Giọng mẹ tròn đầy như giọt nước long lanh

Giọng mẹ “lăn” mãi theo từng nhịp tàu, xình xịch u u

Nên em thấy hoa đào của mùa đông xứ Bắc

Nên em thấy bếp lửa hồng tươi mẹ đợi em về

Thấy khoảnh sân thưa và giàn hồng vấn vít

Thấy cơm thơm trong khói đượm hiên nhà

“Nam ơi” và “Mẹ ơi”

Em sẽ ôm giọng mẹ đi khắp nơi

Mẹ nhé!”

Ừ, có mẹ đây rồi Nam! Chắc Nam như bao bao bạn du học sinh khác lòng thầm nhắc: Tạ ơn cuộc sống con còn đó/ Một mảnh quê hương để trở về/ Để mai trong lúc bơ vơ nhất/ Ɖіệп thoại đầu kia có người nghe…

Mẹ nghe đây rồi… Cứ bình tĩnh rồi mọi việc sẽ ổn thôi em, em và tất cả các bạn bè, tất cả những người đang lao đao, bất ổn, nhọc nhằn…

Rồi sẽ ổn thôi!”

Hành trình từ “thần đồng” đến tân sinh viên пɡἁпʜ Âm nhạc của thần đồng Nhật Nam

Đỗ Nhật Nam – cậu bé được nhiều người gọi một cách yêu quý là “thần đồng” bởi nhiều thành tích học tập.

Năm 7 tuổi, em trở thành dịch giả nhỏ tuổi nhất Việt Nam, 11 tuổi viết tự truyện và là Tổng biên tập một tờ báo dành cho tuổi teen.

Năm 14 tuổi, Nam nhận được thư chúc mừng của TT Obama…

Được biết, năm 2014, Đỗ Nhật Nam quyết định đi du học tại Mỹ.

Cuối năm 2018, em đã nhận được hỗ trợ chi phí học tập trị giá 7 tỷ đồng từ Pomona – một trường đại học tư thục có lịch sử lâu đời nằm cạnh Los Angeles.

Chia sẻ với PV Dân trí tối 28/5, chị Hồ Điệp cho hay, gia đình chị đã có mặt ở Mỹ để tham dự lễ tốt nghiệp cấp 3 của Nhật Nam.

Chị viết trên trang cá nhân: “18 năm qua, trong khóa học đặc biệt ấy, bề bộn những sai lầm và vấp ngã nhưng cũng ngọt ngào và hạnh phúc.

Nếu hỏi mẹ đi lại con đường đó, mẹ có làm tốt hơn không, mẹ không dám chắc. Chỉ có điều chắc chắn mẹ vẫn thương em như thế. Tình thương ấy đầy và tròn rồi nên luôn và mãi là như vậy thôi em..

Nên thành quả 18 năm là giây phút mẹ vừa xuất hiện ở sân trường, mẹ chân thấp chân cao chạy về phía em còn em khi nhìn thấy bóng mẹ thì bỏ cả hàng đang xếp để chạy ùa ra ôm mẹ vào lòng: Mẹ ơi, em đợi mẹ mãi.

Bố mẹ Đỗ Nhật Nam trong ngày lễ tốt nghiệp của con trai tại Mỹ

Nên thành quả 18 năm là khi em lên phát biểu vẫn đưa mắt tìm mẹ và mỉm cười. Nên thành quả 18 năm là khi em hát bài hát chia tay, em nói trong bài hát có câu: Hãy biết ơn người vì bạn mà khóc thầm, em đã nghĩ đến mẹ.

Nên thành quả 18 năm là khi quay về phòng dọn đồ cho em, mẹ thấy dưới gối có ảnh mẹ và dòng chữ: Mom, I love you!

Chỉ vậy thôi Nam là quá đủ cho lễ tốt nghiệp của… mẹ.

Một chặng đường đã đi qua. Mới ngày nào mẹ còn nghĩ không biết bao giờ được đi họp phụ huynh cho em, giờ thì em đã là chàng trai 18 tuổi.

Nam ơi, ai rồi cũng nên có câu chuyện để kể về cuộc đời mình. Đó có thể là chuyện vui hay buồn, thành công hay ᴛʜấᴛ вạі nhưng nhất định là nên có, để cuộc đời không trôi đi nhạt nhẽo.

18 tuổi quả trẻ cho những dự định và ước mơ. Nên cứ đi và cứ kể vì hành trình còn là phía trước”.

Theo chia sẻ của gia đình, Nam dự định có thể sẽ theo học пɡἁпʜ âm nhạc.

“Mẹ thực sự bất ngờ. Vì đó là điều mẹ chưa nghe thấy em nói bao giờ. Nhưng mẹ chỉ mỉm cười. Vì mẹ làm sao có thể lấy kinh nghiệm ít ỏi của mình để đặt lên em.

Nên nếu em chọn gap year, em học âm nhạc hay bất cứ điều gì khác, mẹ vẫn luôn ủng hộ. Vì em trước hết, cần được trải nghiệm để trưởng thành.

Mẹ rồi sẽ giả đi, khó tính hơn, yếu thêm nhưng mẹ vẫn ở ngôi nhà có đầy tình yêu của mẹ, để chở đợi và thương mến em.

Hôm nay, mẹ tự chúc mừng mẹ vì đã là học sinh luôn cố gắng trong khoá học làm mẹ đấy thiêng liêng và kì diệu”, chị Hồ Điệp viết.

Trên trang cá nhân, thầy Đỗ Xuân Thảo (Trường ĐH Sư phạm Hà Nội), bố của Nhật Nam cũng ghi lại những dòng đầy cảm xúc khi chứng kiến lễ tốt nghiệp của con trai.

“Là người làm giáo dục lâu năm, nhưng chưa bao giờ bố được chứng kiến một buổi Lễ Tốt nghiệp trang trọng, xúc động và ấm áp như Lễ Tốt nghiệp ở Trường con. Dự một buổi Lễ Tốt nghiệp mà nghĩ thêm nhiều điều về giáo dục, về cách dạy dỗ và nuôi dưỡng tâm hồn con trẻ bước vào đời…

Chị Phan Hồ Điệp, mẹ Đỗ Nhật Nam

…Nam ơi, bố ghi lại tất cả những gì diễn ra trong buổi Lễ Tốt nghiệp của con để sang năm sau và nhiều năm sau nữa, FB nhắc lại và bố sẽ được lại gặp cảm xúc bồi hồi rưng rưng đến ấm nghẹn cả ᴛім của ngày hôm nay…

Bố luôn tâm niệm: Ai yêu thương con thì đều là ân nhân của bố, vậy nên:

Bố đã yêu từng góc nhỏ nơi Ngôi Trường con học, từng bụi cây, khóm hoa, vạt cỏ, cánh rừng và đồng cỏ mải miết xanh…

Bố đã yêu căn phòng con ở những năm qua với Joseph, với Kim và rất nhiều bạn hữu của con…

Bố đã yêu đàn cò trắng dịu dàng, yêu từng con sóc nhỏ hiền lành, yêu tiếng chim ríu rít mỗi ban mai ….

Bố yêu và thương nhớ, biết ơn nơi này. Nơi cách xa quê nhà nửa vòng trái đất. Nơi đã đáɴʜ dấu sự trưởng thành và những nỗ lực vượt bậc của con…

Bất giác bố nhớ đến một câu trong bài phát biểu của con: “Church Farm School có thể không phải là môi trường hoàn hảo nhưng nó giúp mỗi học sinh chúng con hướng đến sự hoàn hảo…”.

Còn gì tuyệt hơn, hạnh phúc hơn với người làm cha làm mẹ khi được gửi gắm con mình ở nơi luôn “hướng đến sự hoàn hảo” ấy…

Bố thầm nguyện cầu con lại tiếp tục có được môi trường an lành, tràn ngập yêu thương như thế khi con vào đại học.

Chân cứng đá mềm nhé, chàng trai của bố…

Bầu trời nước Mỹ ngày con tốt nghiệp đẹp đến mê hoặc. Gió và nắng dịu dàng…

Cũng dịu dàng như tình bố trao con”…

Nguồn: https://soha.vn/tam-thu-cua-than-dong-do-nhat-nam-gui-me-khi-phai-o-lai-my-mua-dich-covid-19-em-muon-ve-voi-bo-me-20200314225649671.htm

Loading...